Luật sư tham gia hòa giải 2 bên tranh chấp có bị xem là "ăn hai mang"?
Nhận định “luật sư hỗ trợ thân chủ khi hòa giải tranh chấp thì bị coi là ăn hai mang” là sai, cả về pháp lý lẫn đạo đức nghề nghiệp luật sư.1. Vai trò của luật sư trong hòa giải tranh chấp
Luật sư có nghĩa vụ bảo vệ tốt nhất quyền và lợi ích hợp pháp của thân chủ. Trong quá trình đó, luật sư có thể:
- Tư vấn khởi kiện hoặc tham gia tố tụng;
- Tư vấn thương lượng, đàm phán;
- Hỗ trợ hòa giải;
- Tư vấn các phương án giải quyết tranh chấp khác.
2. Khi nào mới bị coi là “ăn hai mang”?
Trong nghề luật sư, “ăn hai mang” thường được hiểu là:
- Cùng lúc đại diện hoặc bảo vệ quyền lợi cho các bên có lợi ích đối lập trong cùng một vụ việc;
- Tiết lộ thông tin bí mật của khách hàng cho bên đối lập;
- Nhận lợi ích từ bên đối lập để tác động đến việc bảo vệ quyền lợi của khách hàng.
Đây mới là các hành vi vi phạm nguyên tắc độc lập, trung thực và trung thành với khách hàng.
Ví dụ:
Luật sư đang bảo vệ Công ty A trong tranh chấp hợp đồng nhưng lại bí mật tư vấn cho Công ty B về cùng tranh chấp đó.
3. Tại sao nhiều người có cảm giác luật sư hòa giải là “yếu thế”?
Trong thực tiễn, một số khách hàng cho rằng:
- Đã thuê luật sư thì phải “đánh đến cùng”;
- Hòa giải đồng nghĩa với nhượng bộ và bị xem là "thua cuộc" và tiêu cực hơn là "ăn hai mang".
Tuy nhiên, quan điểm này không phải lúc nào cũng đúng.
Nhiều vụ tranh chấp thương mại, xây dựng, đầu tư hoặc sở hữu trí tuệ, kết quả hòa giải có thể mang lại giá trị cao hơn bản án vì:
- Thu hồi tiền nhanh hơn;
- Không mất nhiều năm tố tụng;
- Giữ được quan hệ kinh doanh;
- Tránh rủi ro thi hành án.
Một luật sư giỏi thường không phải là người luôn đưa vụ việc ra tòa, mà là người giúp khách hàng đạt được mục tiêu với chi phí và rủi ro thấp nhất.
4. Trường hợp ngoại lệ cần lưu ý
Nếu luật sư:
- Ép khách hàng phải hòa giải dù phương án đó rõ ràng bất lợi;
- Cố tình không thực hiện các biện pháp bảo vệ quyền lợi hợp pháp của khách hàng;
- Có dấu hiệu thông đồng với bên đối lập;
thì khách hàng hoàn toàn có quyền nghi ngờ về xung đột lợi ích hoặc vi phạm đạo đức nghề nghiệp.
Luật sư hỗ trợ thân chủ trong quá trình hòa giải tranh chấp không phải là “ăn hai mang”.
Ngược lại, hòa giải là một trong những phương thức giải quyết tranh chấp hợp pháp và được pháp luật khuyến khích. Chỉ khi luật sư đồng thời phục vụ lợi ích của bên đối lập hoặc không còn đặt lợi ích của thân chủ lên hàng đầu thì mới có thể bị xem là vi phạm đạo đức nghề nghiệp hoặc có dấu hiệu “ăn hai mang”.
